THẢN NHIÊN XANH…

Cây Tùng và Bụi Cỏ – thản nhiên xanh …

Hồi nhỏ, tui là chuyên gia đi mượn gạo. Mấy chị tui không đi, vì sợ người ta từ chối thì “quê một cục” (“quê” là ngại ngùng, xấu hổ, mắc cỡ). Có mình tui là không có cảm giác đó, tới nhà người ta là cười từ ngoài ngõ cười vào, nói chuyện với con chó con mèo của họ, rồi vòng tay lại thưa: “mợ Năm ơi, nhà con bữa nay hết gạo, má con sai con qua mợ Năm mượn 4 lon, cuối tháng má con lãnh gạo sẽ đem qua lại. Mợ Năm thương mấy chị em con nhen”.

Mới có chục tuổi, đẹp trai ngời ngời, lanh và ngoan vậy, chắc người ta “tan chảy” mà hiếm khi từ chối. Cũng có vài lần từ chối, xong tui quẹo qua nhà khác để mượn liền, hễ đi là phải có gạo mang về. Tui thường tự giải thích khi ai đó từ chối là: “chắc nhà họ cũng hết gạo, vì nếu có không lẽ không cho mượn, mình ăn no mà thấy người khác đói sao được”.

Lớn lên tui hiểu tui thuộc hệ triết học “nhân chi sơ tính bản thiện”, tức mặc định là mình và tất cả mọi người đều có sự lương thiện bên trong. Mọi rắc rối, tui đều giải thích theo hướng “chắc là hoàn cảnh hay gì đó mới làm vậy, chứ họ vẫn là người tốt”.

Và dĩ nhiên, nếu tui gặp người tiêu cực, người thuộc hệ “nhân chi sơ tính bản ác” thì họ ghét tui lắm, cho là mộng mơ, tô hồng sự thật, lạc quan quá đáng, ngây ngô ngu ngơ khờ khạo, bị lừa miết mà không sáng mắt.

Ở các khoá học ở nước ngoài, ngày đầu tiên hay ngày kết thúc, họ thường tổ chức party đứng. Có lần, tui hỏi 1 nhóm 3 bạn học người Việt, sao 3 bạn không cầm ly đi mời mọi người, cả 3 đều nói ngại lắm, lỡ người ta không muốn nói chuyện với mình thì sao.

Tui cầm ly đi mời người này người kia, cũng có người nhìn tui thấy dân châu Á, nói tiếng Anh kiểu ngoại ngữ thì mặt khinh khỉnh, thì kệ mẹ nó chớ. Tui không có khái niệm “quê 1 cục” khi người khác từ chối. Thì mình chủ động mà, người ta có đáp lại không là quyền của người ta, có thể do mình có cái gì đó chưa hay mà họ không muốn giao tiếp. Thì thôi, tìm người khác, 100 người không lẽ không có 1 người chấp nhận nói chuyện với mình?

Sau lớn lên, tui đi bán hàng, tui không ngại ngùng xấu hổ mắc cỡ gì. Chào mời từ sáng tới khuya, người ta từ chối thì tui nghĩ, chắc họ chưa có nhu cầu hoặc mình nói khi mời chưa có duyên dáng. Để lần sau, rút KN mời lại. Ở trên máy bay, tui chủ động bắt chuyện với người bên cạnh, họ không đáp lại thì thôi, tui vẫn tươi cười.

Sau này tui mới hiểu, có được điều này là tui bật chế độ “cái tôi min”. Mình có là ai đâu, mình đã là gì đâu. Mình tâm thế là cây tùng cây bách để vững vàng trước sóng gió cuộc đời, nhưng khi cần thiết thì vẫn là bụi cỏ nhỏ. Người ta thấy đẹp thì ngắm, người ta không thấy đẹp thì giẫm lên. Nhưng cỏ nó có chết đâu, mưa xuống thì vẫn xanh mượt đấy thôi.

“Người ta nói yêu nhau, yêu và hôn trên cỏ
Người ta nói chia ly, nói những điều đổ vỡ
Cỏ lặng lòng nghe hết –
Thản nhiên xanh…

Nguời ta cuốc cỏ lên, người ta trồng cỏ xuống
Hết thảy nỗi bi quan, hết thảy niềm hy vọng
Cỏ nhận mình đau ấy –
Thản nhiên xanh…

Lịch sử bước qua những vương triều vong thịnh
Cỏ đã đắp lăng vua, cỏ đã trùm mộ lính
Cỏ công bằng, nhân ái –
Thản nhiên xanh…

Cao hơn mọi khổ đau. Cao hơn nhiều hạnh phúc
Cỏ biếc như niềm vui, cỏ xanh như nước mắt
Vẫn nhận mình thấp bé –
Thản nhiên xanh…”

(Trương Nam Hương).

TonyX
https://x.com/Tony_Buoi_Sang/status/1864121561424552253

tu tin than nhien xanh
tu tin than nhien xanh

Xem thêm :

 

Contact Me on Zalo